GẶP LẠI NGƯỜI XƯA

 

Gió đồng lành lạnh heo may
Cây đa bên quán lá bay mặt hồ
Sen tàn sót mấy cọng khô
Đầu làng lũ trẻ thôi nô chiều rồi
Bâng khuâng bước đến ghế ngồi
Cụ già chủ quán nói trời cuối thu
Chè xanh bát nước mười xu
Quà quê vẫn vậy củ từ, bánh khoai
Bên tai bỗng có tiếng ai
Giật mình nước sánh ra ngoài ướt tay
Mơ hay sự thực là đây
Vẫn đôi mắt ấy, tóc mây ngày nào
Đứng lên lúng túng làm sao
Em khăn lau vội nước trào vừa xong…
Tôi có vợ, em có chồng
Nghe thu đã hết mùa đông tới rồi
Mặt nhìn mặt chẳng nên lời
Chỉ có tiếng lá ngoài trời cuối thu
Nựng con ai đó tiếng ru
“Trách trời sinh cái mùa thu lá vàng…”.

 

Trần Văn Lý