Hà Nội
3-10-1995

Đã đọc tập thơ của
Trần Văn lý. Đây là tập thơ có hồn, nhiều bài cảm động…

Tác giả đã đề cập đến
nhiều vấn đề của xã hội của con người, những vấn đề của hiện thực hôm nay. Đây
là một hướng đi mà nhiều nhà thơ hôm nay đang quan tâm. Nhưng hình như tác giả
cô đơn và hay buồn? Tại sao anh viết:

Ước
đừng có hết cơn say

Cho
lòng quên được đắng cay sự đời.

Nhưng đây là nỗi buồn
của một người lương thiện, một người luôn mong muốn những điều tốt đẹp. Và
chính điều này đã làm nên những câu thơ chân thật và cảm động trong tập.

Tuy vậy tập thơ vẫn
còn những bài thơ kể lể, những chữ dùng dễ dãi, những câu kết chưa ổn.

Trên con đường thơ
của mình Trần Văn lý cần phải lao động nghề nghiệp nhiều hơn nữa để khẳng định
cho mình một giọng điệu riêng, một tài hoa riêng.

Nguyễn
Trác*

* Nhà thơ Nguyễn Trác hiện nay đang làm
Quyền Tổng biên tập Tạp chí Nhà Văn
anh viết những dòng trên sau khi đọc tập bản thảo 200 bài thơ của tôi (khi in
tôi đã loại bỏ non một nửa) tới đoạn:

… Ôi những người thủy chung sau trước

Như bông hoa trước gió mỏng manh

Còn phường độc ác hôi tanh

Như loài cỏ dại vẫn xanh muôn đời

Với giọng xúc động có
vẻ hơi run lên một ít, anh nói:

Về thực tế em nói không sai nhưng
anh vẫn không chịu nổi câu kết của bài thơ!!!

Đêm về trằn trọc không ngủ
được… suy nghĩ… và suy nghĩ… tôi bỗng nhận ra: “Như loài cỏ dại vẫn xanh
muôn đời”. Muôn đời… cái khí thế của cỏ dại lúc này đại diện cho cái ác sao
mà mạnh thế? Sao mà bất diệt thế? Những người lương thiện, nhất là những nhà
thơ có tâm hồn rất khoát là không ai chịu nổi rồi. Và tôi vùng dậy chữa câu thơ
thành “như loài cỏ dại vẫn xanh tháng này!”, chữa xong tôi thầm cảm ơn nhà thơ
Nguyễn Trác đã cho tôi một bài học quý báu. Xin cảm ơn anh!

Mùa thu
2009

TVL