Cùng tác giả 200 bài thơ
Thân mến!

Tôi chưa hiểu biết thật đầy đủ thế nào
gọi là “Thơ”.
Nhưng tôi nghĩ: Thơ là do người viết có tâm hồn xúc động hoặc cảm hứng qua từng
thời gian trong cuộc sống với thiên nhiên và con người. Tôi thấy trái tim có
rung cảm thì mới có “hồn
thơ”.
Tôi xin tri kỷ với bạn bài đầu tiên (số 1).

Tằm
còn rút ruột nhả tơ

Người
đâu có thể thờ ơ với đời!

Hồn
thơ ôm cả đất trời

Trở
về cát bụi vẫn lời nước non

Tôi cũng thấy thơ là nỗi niềm tâm tư
tình cảm thể hiện trên trang viết mà “thời gian” là minh chứng cho lòng mình! Thơ còn
là nhân tình thế sự, khát khao hy vọng. Là những kỷ niệm sâu lắng, bùng sôi,
tươi trẻ nhất và cũng lãng mạn nhất.

Qua 200 bài thơ tôi
đã đọc, vẫn chưa có thời gian để suy ngẫm được những ý hay từ đẹp của tác giả.
Song tôi thấy có nhiều bài làm rung cảm lòng tôi (hồn thơ) có điệu nhạc bên
tai, có nét họa trước mắt. Và nhất là có cái: Chân – Thiện – Mỹ trong đó

“Vương
trong gió hương sen vào tận cửa.

Nước Tây Hồ bát ngát mặt gương soi

Tay cầm bút thuyền trăng cùng bầu bạn

Nơi Đô thành thoát tục nghĩ cũng tiên

Tuy nhiên nếu một số bài được mài được
sửa hơn nữa thì giá trị còn được nâng cao hơn nhiều…

Tôi nhớ có nhà thơ
viết:

Tình
chỉ đẹp những khi còn dang dở

Đời
chỉ vui khi giữ trọn lời thề…”

Và tôi lại thấy trong bài “Tôi
không biết tôi đợi ai?”

… Chỉ còn lại trong lòng duy
nhất niềm đau

Tôi đợi ai?

Tôi không biết nữa

Tôi đợi ai?

Có thể như thế chăng? Không!

Hướng về tương lai, chúng ta luôn
có quyền hy vọng, tin tưởng và đợi chờ!…

Tôi tặng bài thơ tâm đắc của tôi:

Tôi yêu cuộc sống với yêu thơ

Như thể tình yêu chẳng bến bờ

Bão tố qua rồi lòng biển lặng

Thấy đời đích thực phải đâu mơ

2-5-1995
Quang
Khải