XIN ĐƯỢC LÀM CÁI BÓNG

Em đã nói bao lần

Thôi! Anh đừng đứng nơi đây nữa

Đừng nhìn theo em

Đừng nhìn lại quá khứ

Tiếc làm chi anh

Những thứ đã xa mờ

Em đã nói rõ rằng

Con đường mới

Em đã chọn

Đã bước đi

Những bước đi

Không chút do dự

Em đã nói

Đã nói rất nhiều

Sao anh vẫn cứ

Tự thiêu

Tự đốt chính mình

Em ơi

Vì yêu em

Anh đớn hèn

Anh không dám hiện hữu

Chỉ xin được là

Cái bóng thôi

Cái bóng không tên

Ngày ngày

Xin theo gót chân em

Chỉ là cái bóng thôi

Em không phải bận lòng em ạ

Bóng không có mắt

Không có tai

Và cũng không có cả trái tim

Là cái bóng

Ngắn – Dài

Lúc say, sõng xoài

Ngả nghiêng

Lúc tỉnh,

Tựa sát bên em

Ôm chặt

Lại có lúc

Kéo dài…xa cách

Nhưng bao giờ

Cũng ghì chặt

Gót chân em

Em ơi

Bóng chỉ xin phiền em

Một chút

Một chút thời gian thôi

Đó là khi

Nắng cháy

Em đi

Không một ai trở che

Đó là lúc

Một mình

Gục bên ánh đèn khuya

Không ai thấu hiểu

Bóng chỉ hiện hữu

Những khi em riêng mình

Em nhé

Chỉ xin em

Đừng hỏi

Dù rất khẽ

Bóng đến từ đâu

Bởi đớn hèn

Anh không hiện hữu

Chôn kín tình

Trong cái bóng mãi không tên.

TRƯƠNG QUANG HƯNG