BẤT TỬ
Kính tặng Nhạc sĩ Sube

 

Hỡi thành Viên tráng lệ
Nơi sinh ra bậc thầy trí tuệ
Ôi tên người nhạc sĩ Sube
Người đã từng ngây ngất lắng nghe
Từng âm thanh rì rào của gió
Người mà giữa cuộc đời khốn khó
Không việc làm không cả áo cơm
Nhưng tấm lòng vẫn ngát hương thơm
Ôi hương thơm hóa thành tiếng hát
Cho lòng người tươi mát hồn thơ
Sube ơi tràn những ước mơ
Mơ là thơ nhưng mà rất thực
Cả những lúc khổ đau cùng cực
Bứt tim mình mang tặng người yêu
Còn đời mình như một cánh diều
Chơ vơ lúc trời chiều tàn tạ
Đã bao năm bao mùa xuân hạ
Vẫn còn đây với tất cả thời gian
“Và tất cả đã đi vào bất tử”

 

Trần Văn Lý

[1]. Lời của nữ Bá tước người đã mê nhạc của ông và yêu ông say đắm. Nhưng tình yêu đó không thành.