CƠN MƯA VỘI

Trời lại mưa rồi

Em ơi

Hạt đầu tiên

Thả xuống tay anh

Rồi như kéo cả cơn mưa trời

Rơi xuống

Ôm lấy người anh

Hòa trong mưa mát lạnh

Ngước nhìn trời

Mỉm cười

Thầm gửi lời tạ ơn

Chắc giờ này

Em cũng như bao người khác

Vội vã

Hối hả

Tìm nơi ẩn nấp

Em còn nhớ không

Chiều mưa hôm ấy

Anh – Gã điên khùng

Run rẩy

Bước những bước đi ngập nước

Bỗng từ đâu

Em chạy ra

Tay đưa vội chiếc ô

Ánh mắt lạ nhìn nhau

Mưa vẫn rơi vội vã

Những hạt nước căng mình

Hối hả đuổi bắt nhau

Trên đôi má ửng đỏ

Chắc có lẽ

Mình yêu nhau từ đó!

Rồi mỗi lần

Khi hạt mưa đầu tiên chạm nhẹ

Anh lại chậm chậm bước chân

Bao lần làm em ướt áo

Anh đã không nhìn lại

Vẫn mải ngân những câu thơ

Phía sau lưng

Em lơi tay ôm

Im lặng tự bao giờ

Rồi một chiều

Khi cơn mưa bóng mây đã tạnh

Em cứ hờn cứ trách

Rằng mưa chỉ có axit và bụi mù

Anh im lặng

Em ơi

Sẽ chẳng bao giờ em biết

Vị cài cài

Ngọt mát từ mưa

Và cũng chưa bao giờ em hiểu

Sao có lúc anh khóc cùng mưa

Mình xa nhau

Không phải vì cơn mưa chiều nao vội vã.

TRƯƠNG QUANG HƯNG