ĐỒ SƠN BIỂN BUỒN

 

Giận hờn em chẳng cùng đi
Nhớ em biển vẫn thầm thì nhắc luôn
Trên đồi thông đứng cũng buồn
Bâng khuâng đợt sóng vỗ luồn dưới chân
Núi xa dáng cũng bần thần
Mênh mông dải cát tần ngần bước đi
Cánh buồm cũng khác mọi khi
Giương lên uể oải có gì không vui
Nghe lòng nặng những ngậm ngùi
Hải âu trên sóng cũng lùi ra xa
Chiều nay biển vắng em mà
Chân trời tiếng sấm xa xa vọng về.

 

Trần Văn Lý