GIẾNG OAN HỔN

-Trương Quang Hưng-
Kỳ 1: Cô gái ướt mưa
             Chiếc xe khách từ từ ra khỏi bến, hướng về Hà Nội, Thành nhìn theo, mỉm cười rồi quay vào chỗ gửi xe. Thành lên đây với nội được 3 ngày rồi, hôm nay nội xuống nhà dì, dì vừa sinh em bé được một tuần. Nội hiền lắm, nghe mẹ kể ngày xưa nội xinh đẹp nhất cái thôn Minh Hương này. Nhà ông ở quả đồi bên cạnh, hai người thân nhau từ  bé. Tình cảm cũng lớn dần, trưởng thành theo thời gian, vừa cưới được mấy ngày thì ông lên đường nhập ngũ. Một năm sau, đợt nghỉ phép ông trở về thăm bà, khi ấy mẹ Thành cũng vừa tròn một tuổi. Ở nhà với vợ con được một ngày, còn chưa đi thăm hỏi hết bà con lối xóm thì đơn vị ông được lệnh chuyển quân vào Nam, ông phải trở về đơn vị gấp. Giọt nước mắt chia ly buổi sáng hôm ấy cũng là giọt nước mắt vĩnh biệt mãi mãi. Năm sau nội sinh dì, từ đó nội một mình chăm sóc, nuôi dưỡng hai đứa con gái, bà mẹ trẻ tuổi đôi mươi đã bỏ hết những khao khát, những đam mê thanh xuân, dồn hết tình yêu thương vào hai đứa con.
Mẹ kể, hồi nhỏ, mỗi lần mẹ hỏi bố đâu, sao không thấy bố ở nhà,  bà lại im lặng,  ôm chặt hai chị em vào lòng, nhìn lên tấm ảnh trên bàn thờ mà khóc, bà khóc nhiều lắm, khi đó mẹ cũng không hiểu vì sao, chỉ thấy bà khóc, mẹ cũng khóc theo thôi, dần dần mẹ cũng hiểu. Hồi mẹ học lên cấp 2, gần nhà có chú Quang xuất ngũ, chú bị mất một cánh tay, chú hay sang nhà chơi lắm. Mỗi phiên chợ, khi về chú lại  mang sang cho hai chị em hoa quả, lúc thì quả bưởi, quả cam, khi thì cái bánh, cái kẹo. Vùng đất đồi Tuyên Quang  này chỉ hợp trồng chè, mía hay sắn, có chỗ trồng được cam, chú Quang được phân cho một quả đồi và một mảnh vườn khá rộng, lại có cả một cái ao nhỏ giữa vườn. Nghe mẹ kể chú quê ở Hà Nội, nhưng xuất ngũ chú lại xin lên đây khai hoang. Mẹ bảo, khi ấy bà mới có hơn ba mươi tuổi, vẫn còn trẻ đẹp lắm, dù cuộc sống vất vả nhưng đôi mắt to đen, nước da trắng, và nụ cười duyên, nhiều lần mẹ thấy chú Quang cứ ngây người đứng nhìn bà. Có lần mẹ bàn với dì, hai chị em đêm nằm thủ thỉ với bà, bảo bà lấy chú Quang. Bà chỉ im lặng, quay mặt vào tường, người bà run lên, bà đang khóc nhưng cố nén để không thành tiếng. Khi ấy hai chị em thấy buồn lắm, thấy mình có lỗi, vòng tay ôm chặt lấy bà.
Thành nhìn sang mảnh đất bên kia đường, không còn căn nhà lá mà mẹ vẫn kể nữa. Thời gian mẹ và dì xuống Hà Nội làm việc, chú Quang ốm yếu lắm, di chứng chiến tranh đã làm sức khỏe chú hao hụt nhiều, mẹ và dì về thăm chú được hai lần, lần thứ ba cũng là lần đưa chú về nơi an nghỉ cuối cùng. Trong đám tang, bà không khóc nhưng mẹ biết, lòng bà trống trải lắm. Trước có chú Quang bầu bạn, dẫu cả hai chị em đi làm xa nhưng vẫn khá yên tâm, nay để bà một mình ở trên này, hai chị em day dứt lắm. Sau đám tang chú Quang, cả mẹ và dì đều muốn ở lại trên này, không về Hà Nội nữa, nhưng bà cứ khăng khăng một mực không nghe. Bà bảo cả đời bà cặm cụi ở mảnh đất khô cằn này, thế là đủ rồi, giờ hai chị em đã lớn, lại có công việc ở Hà Nội rồi, thì phải cố gắng, làm nhiều tiền để sau này cho bà được sống sung sướng. Thời gian đầu, tháng nào hai chị em cũng về thăm bà nhưng dần dần, chỉ có mẹ hay chỉ có dì, rồi thưa dần. Mẹ và dì đều đã có người yêu ở Hà Nội, công việc cũng coi như ổn định rồi, có lẽ cuộc sống khá êm đềm mà mẹ và dì quên đi lo lắng, quên dần đi trách nhiệm của một người con. Mỗi lần nhớ ra, mẹ lại lấy điện thoại gọi, lần nào bà cũng tươi cười, cũng bảo không phải về, phải lo cho công việc, rồi người yêu cho tốt. Sang năm thứ ba thì mẹ cưới, mẹ muốn đón bà xuống đây ở cùng nhưng bà nhất định không chịu. Khi biết mẹ có thai, tháng nào bà cũng lặn lội xuống thăm mẹ, nhưng lần nào cũng vậy, sáng ngày hôm sau là bà lại đòi về, giữ cách nào cũng không được. Có lẽ do bà bươm trải, vất vả một mình nhiều nên thành quen, không muốn nhờ vả, phiền lụy đến ai.
Thành ngồi lặng lẽ nhìn ra khu vườn, cả mảnh đất rộng mà chỉ có một mình bà, kể ra cũng thật tội. Nhưng bao lần mẹ và dì muốn đón bà xuống Hà Nội mà bà có chịu đâu, chắc vì mảnh đất này đã nuôi lớn bà, mảnh đất này mang bao kỷ niệm, bao nỗi niềm về ông, bà không nỡ xa nó. Lần này dì sinh em bé, bà xuống đó chăm dì, chăm cháu, định mươi hôm thì về, cũng may đợt này Thành nghỉ hè nên anh xin lên đây trông nom nhà cửa, tiện nghỉ ngơi luôn. Hè năm ngoái anh tham gia sinh viên tình nguyện, đi dạy học tận Lai Châu, hè năm nay ngần ngừ rồi anh quyết định không đi nữa. Thành vốn người trầm tính, anh không muốn cuộc sống phải giằng buộc trong các mối quan hệ, công tác tập thể, có lẽ vì thế mà sinh viên năm hai rồi mà anh chưa yêu ai và cũng chẳng có cô gái nào để ý dù anh trắng trẻo, thư sinh lại học khá giỏi, gia đình gia giáo nữa. Mối tình thời học sinh cấp ba đã lặng lẽ chia xa khi anh lên đại học, người con gái ấy đã theo gia đình sang nước ngoài, đôi lúc nghĩ lại, anh chỉ mỉm cười, nén tiếng thở dài. Trời dần về chiều, gió xào xạc những tán lá keo, phía đồi xa xa vài đám mây đen đang từ từ kéo tới, Thành vội đứng dậy, dắt xe đi chợ, chợ cách nhà gần 2 cây số nhưng nhà không có tủ lạnh nên ngày nào cũng phải đi chợ, anh chỉ phải mua thức ăn, rau thì mùa nào thức ấy, bà gieo trồng mấy luống ngoài vườn nên rất tiện. Mua xong, vừa quay xe thì trời bỗng tối sầm, mưa ào ào đổ xuống. Thành vội vàng với chiếc túi treo bên xe, lấy chiếc áo mưa, nắng gay gắt mấy hôm rồi nên được trận mưa rào, ai cũng mừng. Mưa vừa xuống mà con đường đất đã đọng những rãnh, những vũng nước ngầu đục. Đang loay hoay mở cổng, Thành bỗng dừng lại, hình như lẫn trong tiếng mưa có nghe tiếng ai đang khóc, anh ngẩng đầu nhìn quanh. Cách chừng trăm mét, phía đoạn đường gần góc cua, một người mặc áo trắng ngồi gục đầu thu lu bên góc cổng. Hình như đấy là nhà cô Bắc, có lần bà nói qua về những người hàng xóm xung quanh, nhưng cô Bắc hay đi làm ăn xa mà, hay là…Thành ngần ngừ rồi lên xe, đi lại. Anh chậm chậm xuống xe, tiến lại phía người con gái đang gục đầu, mưa vẫn trút xuống:
Này, cô ơi, cô gì ơi!
Cô gái vẫn gục xuống, toàn thân khẽ run lên. Thành thấy tim đập nhanh, anh hít một hơi rồi từ từ tiến lại gần. Là một cô gái trẻ, mái tóc đen dài sũng nước, phủ kín mặt, rũ xuống, trùm qua đầu gối chạm đất.
Này, bạn gì ơi! Mưa to quá! Đừng ngồi đây nữa.
Anh cứ để mặc em – giọng cô gái khàn khàn, lẫn vào tiếng mưa.
Nhưng…Mưa như này, bạn sẽ ốm mất. Có chuyện gì thì cũng vào nhà trước đã…bạn là con gái cô Bắc à…Mình, mình đưa bạn vào nhà nhé!
Anh đi đi! Cứ để mặc em-Giọng cô gái đanh lại. Cô từ từ ngước mặt lên. Dưới ánh chớp lấp lóa, khuôn mặt cô gái như trắng bợt, tóc ướt bết, ánh mắt gườm gườm, lấp loáng sau những sợi tóc rũ nước. Thành chợt rùng mình, anh thấy một luồng ớn lạnh chạy qua. Cô gái nhìn anh giây lát rồi lại gục đầu xuống. Thành như nín thở giây lát, rồi thở mạnh ra, tim anh đập loạn, ngẩn người rồi vội quay lưng, chợt anh ngập ngừng rồi vội cởi chiếc áo mưa, khoác lên cô gái. Tay anh vô tình chạm vào bờ vai cô gái, anh hơi rủn tay, sao lạnh thế, chắc tại cô bị ngấm nước mưa rồi.
Bạn vào nhà đi nhé…Mình về đây!
Dứt lời, Thành vội quay người, anh đạp nhanh, không hiểu sao lúc đó anh muốn chạy thật nhanh. Ngồi phịch xuống ghế, Thành như đờ người, toàn thân anh khẽ run lên. Cái quái quỷ gì vậy? – Anh hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra. Rồi như sực nhớ ra điều gì, anh vội với chiếc ô, đi nhanh ra cổng. Trời tối xuống, vẫn mưa lặng hạt, thỉnh thoảng chớp nhấp nhóa, anh bước về phía nơi cô gái ngồi lúc nãy. Không có ai cả, chỉ có mưa, và mưa, Thành lặng nhìn quanh, nhìn qua cánh cổng tre, trong căn nhà nhỏ sâu sau hàng cây lối vào, lấp lóa ánh đèn, chắc cô gái vào nhà rồi – nghĩ thầm anh vội quay bước. Thành có cảm giác như ai đó đang nhìn mình từ phía sau, con đường như tối sầm, nhấp nhóa dưới mưa, bước chân anh vội vã.
Kỳ 2: Tiếng van xin giữa khuya

 

           Thành giật mình mở mắt, hình như vừa có cái gì ướt ướt, mềm mềm lướt qua má anh, là con Mun. Con mèo Mun này đã ở cùng với nội được năm hay sáu năm rồi, nội kể một đêm mưa gió, nội nghe thấy tiếng mèo kêu trong vườn. Nội đội mưa ra tìm, thấy một chú mèo con đang run rẩy, bộ lông đen ướt sũng, đôi mắt xanh nhìn nội sợ sệt, nội mang vào nhà, lau khô và cho nó ăn. Nội không buộc nhốt, để nó có thể tự tìm về nhà nhưng từ hôm đó Mun không đi đâu ngoài căn nhà và khu vườn.  Nội kể Mun khôn lắm, bắt được nhiều chuột, nhiều đêm nội bảo Mun thường ngồi bên cửa sổ, ngay sát đầu giường nội, nhìn chăm chăm ra vườn như canh giấc ngủ cho nội vậy.
Thành múc một gáo nước mưa, vốc từng vốc lên mặt, mát thật. Cái bể nước mưa này từ lâu lắm rồi, bao lần mẹ định khoan giếng nhưng nội không chịu, mẹ đành xây một cái bể nước to để hứng nước mưa thay cho cái chum sành đã cũ. Nhưng như đã quen, nội vẫn lấy nước từ bể vào chum, Thành nhìn vào chum, dưới làn nước trong lấp loáng, mấy chú cá cờ tung tăng bơi. Còn cái gáo dừa này, chắc nội mới thay nên chưa thấy có rều, màu nâu đen bóng, chắc nội gác bếp lâu lắm rồi. Thành thừ người nhìn ra vườn, trong đầu anh thấp thoáng hình ảnh cô gái ướt mưa chiều tối qua, không biết cô gặp chuyện gì, có lẽ buồn lắm. Anh chợt thở dài. Thành kéo cánh cổng tre, móc lại, tự dưng anh lại muốn đi dạo quanh một vòng, cũng hơn một năm rồi anh mới trở lại đây. Chiếc xe đạp chậm chậm lăn bánh trên con đường đất đỏ, trận mưa rào chiều tối qua không kéo dài nên con đường chưa lầy lội. Trời hôm nay mát mẻ như mùa thu vậy, mà cũng chỉ hơn tháng nữa thôi là đến Trung Thu rồi. Đoạn qua chỗ cô gái hôm trước, Thành chậm chậm, đưa mắt nhìn vào, sau con đường cây cối um tùm thấp thoáng căn nhà ngói nhỏ, cảm giác hoang vắng lạ thường. Khu vườn rộng, cây cối lâu ngày không có bàn tay người chăm sóc, mọc rậm rạp, nhìn âm u thật. Thành đưa mắt nhìn quanh, đối diện bên kia đường là cuối vườn nhà nội, kể ra đất nhà nội rộng thật, nếu ở Hà Nội thì đắt giá lắm đây. Nhưng ở Hà Nội, làm sao có không gian xanh mát, thư thái như này. Chiếc xe bon bon xuống dốc, nhấp nhô hai bên đường là những đồi chè, đồi cọ, đồi keo, vài nương sắn, nương mía trải xanh dưới chân đồi. Tiếng chim văng vẳng, thật thanh bình, Thành mỉm cười. Ngẫm chắc cũng xa xa nhà rồi, anh quay xe. Đang ngơ ngẩn, chợt một người đàn ông lao ra trước xe, loạng choạng, Thành cuống quýt bóp phanh. Người đàn ông lồm cồm bò dậy, nhìn anh cười ha há. Anh nhìn trân trân, người đàn ông trung niên, mặc chiếc áo ba lỗ lấm lem đất đỏ, chiếc quần cộc nhàu nhĩ, mái tóc bù xù, tay vung vẩy chai rượu trắng. Dù ông ta đang nhe răng cười ha há nhưng Thành thấy khuôn mặt ông như đau khổ lắm, hai đôi mắt ngầu đỏ, như giận dữ nhưng cũng như đang rất run sợ điều gì đó. Thành đang bối rối chưa biết như nào thì nghe có tiếng nói bên cạnh:
  • Cháu cứ đi đi, mặc kệ ông ấy, lão bị hâm dở ấy mà. Đi đi cháu
Thành quay sang, là bà Lý đây mà, nhưng chắc lâu không gặp nên bà không nhận ra anh. Có lần anh cùng nội sang nhà bà Lý nhờ xay bột, đấy cũng là lần đầu tiên anh nhìn thấy chiếc cối xay bột bằng xi măng. Người đàn ông lạ tiến gần lại Thành, khuôn mặt bỗng rầu rĩ, đôi mắt ướt đỏ mở to, rồi bất ngờ ông gào lên:
  • Đi! Đi đi. Đi đi, tao xin mày, tao xin…
Thành sững người rồi vội vã nhảy lên xe, anh cắm đầu cắm cổ đạp. Đến cổng nhà, Thành phanh gấp, ngoái đầu lại, người đàn ông đang lầm lũi đi vào cổng nhà, là cổng nhà cô Bắc. À, chắc là chồng cô Bắc, là bố cô gái đó sao?! Thành run mình, thở dài.
Ăn cơm tối xong, Thành leo lên giường bật tivi. Nếu như ở nhà, chắc lúc này anh mở máy tính đọc báo hay đang xem một bộ phim ma rồi. Thành thích cảm giác lạnh lạnh, rợn rợn, đôi lúc giữa khuya xem phim ma một mình, anh cũng thấy sợ sợ nhưng cũng thấy thú vị, những thứ kỳ lạ, khác thường luôn làm anh tò mò. Hồi nhỏ, lúc anh lên năm hay sáu tuổi gì đó, anh từng một lần nhìn thấy nhiều người rất nhỏ bé, đi lại tấp nập như một buổi họp chợ vậy, lạ là lúc đó đang giữa trưa, cả nhà đang ngồi ăn cơm. Khi anh đứng dậy, đi lại gần mảng tường mà anh nhìn thấy thì không thấy gì nữa cả, quay lại, ngồi vào chỗ cũ thì lại thấy, rất rõ nét, cứ như anh đang đứng trên cao, xa, nhìn xuống một buổi chợ phiên vậy. Mọi người lạ lắm vì cả nhà không ai nhìn thấy điều gì khác thường cả. Từ ngày đó đến nay, Thành không còn nhìn thấy điều gì khác thường nữa, đôi lúc anh chợt muốn biết, liệu có thế giới bên kia không, có hồn ma không? Nếu có thì như thế nào nhỉ, có như trong phim ma Thái Lan anh vẫn xem không?.
Thành đặt báo thức rồi tắt tivi. Ở đây tĩnh mịch thật, đêm chỉ có tiếng dế, tiếng chuột loạch xoạch, thi thoảng có tiếng mèo hoang, ngay chiều hôm đến đây, anh đã mua một chiếc đèn ngủ, chứ mà tắt hết điện đi thì, kể cũng rợn thật. Thành nhìn qua bậu cửa sổ, con Mun đã nằm đó từ bao giờ. Anh mỉm cười rồi từ từ nhắm mắt. Ánh trăng tháng bảy nhợt nhạt, chiếu vào song cửa, gió khẽ đong đưa mấy cành lá dừa. Đang thiu thiu ngủ, Thành chợt giật mình, anh vội mở mắt, nhìn ngay ra cửa sổ, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, dường như vừa có ai đó đứng ngoài cửa nhìn vào đây. Con Mun gầm gè, nó hơi gồng mình, xù lông lên, hai con mắt xanh lè của nó hướng thẳng ra vườn. Thành với vội chiếc đèn pin ở đầu giường, chiếu thẳng ra ngoài đó, không có gì cả ngoài những tán cây rậm rạp, tối đen. Bỗng nghe đâu có tiếng meo meo, Thành thở phào, chắc là con Mun thấy con mèo hoang đâu đó. Anh nhìn ra vườn, sáng mai mình thử ra vườn xem sao, nghĩ bụng anh tắt đèn pin.
Thành bật dậy như lò xo, anh bàng hoàng, hình như có tiếng kêu cứu đâu đó, anh ngơ ngác nhìn quanh, chỉ một màu đen tĩnh lặng. Lạ! Chẳng lẽ mình nằm mơ, nhưng rõ là mình nghe thấy tiếng kêu, ngay sát bên tai mà…Tiếng một người đàn ông gào lên van xin: Tao xin mày, tao xin! Tha cho tao, tha cho tao…Tao xin mày… Mà, tiếng nói khàn khàn ấy nghe quen quen, như là tiếng của chú say rượu sáng nay vậy…Lạ thật! Anh quay sang nhìn con Mun, không thấy nó đâu cả. Chắc nó lại đi rình chuột rồi, Thành uể oải nằm xuống, anh với chiếc điện thoại, hai giờ sáng rồi.
Kỳ 3: Cô gái hàng xóm

 

            Thành vuốt nhẹ bộ lông đen mượt của con Mun, tối qua nó lẻn lên ngủ cạnh anh từ bao giờ, kể cũng lạ, nội nói có bao giờ nó ngủ với người đâu. Buổi sáng ở đây trong lành thật, Thành vươn vai, hít một hơi thật sâu. Ăn xong gói mỳ, anh vươn vai, bước ra vườn, khu vườn rộng, rậm rạp, um tùm, anh cũng muốn khám phá xem sao. Chợt nghĩ đến lời nội dặn: Sau vườn cội rậm, nhiều rắn rết, cả ong nữa, cháu không được ra đó, kẻo nó cắn cho! Anh ngần ngừ giây lát rồi với đoạn gậy tre. Con Mun xông xáo chạy phía trước như nó cũng háo hức lắm. Đi hết chỗ mấy luống rau của nội là cả một khu toàn cỏ tranh cao quá đầu gối, những cây xoài, cây vải um tùm, tán lá trùm xuống, vài cây mít cằn cỗi, lấp sau mấy cây cọ. Thành vừa đi vừa vung gậy dọn đường, chợt anh nhăn mặt dừng lại, một mùi thối tanh nồng từ phía cuối vườn sộc tới. Con Mun chợt nhảy lên, đám lông đen dựng đứng, đôi mắt nó sáng lên, hướng về cuối vườn gầm gè. Chắc phía đó có con gì chết rồi, thôi cũng gần hết vườn rồi, nghĩ bụng anh quay lưng, con Mun cũng vội vàng chạy lại, nó lao nhanh về phía nhà như trốn chạy điều gì đó, chắc là có con mèo nào đó chết ngoài đó nên nó mới có vẻ hoảng sợ như vậy.
Thành dắt xe ra cổng, tự nhiên anh muốn đi dạo một vòng. Đoạn qua nhà cô Bắc, cánh cổng ghép bằng tre chỉ khép hờ, anh nhìn vào, vắng lặng, dường như không có ai ở nhà. Vừa toan quay đi, Thành giật mình, hình như anh vừa nhìn thấy ai đó bước nhanh ở sân, khoảng cách khá xa lại nhiều tán cây che nên anh không nhìn rõ, có vẻ như là một cô gái trẻ. À, có lẽ…anh ngẩn người, có khi nào là con gái cô Bắc, cô gái ướt mưa hôm trước. Thành nán lại, anh nhìn chằm chằm vào trong sân, vắng lặng thật, cứ như không có ai cả, nhìn hồi lâu vẫn không thấy có gì, anh nhíu mày quay đi, chả lẽ mình lại hoa mắt nhìn lầm?. Tự dưng trong anh thấy hoài nghi, có điều gì khó hiểu, đúng là ở nơi khỉ ho cò gáy này, mọi thứ thật tĩnh lặng quá.
Trưa nay Thành ngại chẳng muốn nấu cơm, anh ăn tạm bát mỳ rồi leo lên võng nằm. Nhịp võng đong đưa, anh nhìn ra khu vườn xanh mát, thi thoảng cơn gió nhẹ thổi vào, thật dễ chịu, anh lơ mơ. Thành thấy mình ở một khu vườn cây hay giữa một rừng cây nào đó, xung quanh khói mờ vẩn vương, anh đang ngơ ngác thì nghe thấy tiếng khóc, hình như là một cô gái. Thành nín lặng, lần mò từng bước về phía trước, nơi tiếng thút thít vẫn đang phát ra. Chợt anh dừng lại, cách chừng mấy mét thôi, một cô gái đang ngồi gục đầu gần một cái hố, không, là một cái giếng nước. Thành lặng người, tròn mắt nhìn cô, toàn thân cô ướt sũng nước, nước còn đang nhỏ giọt trên mái tóc đen dài, chiếc áo màu trắng bó sát tấm lưng, là một cô gái trẻ. Cô gái ôm ghì lấy gối, toàn thân cô khẽ run lên, đôi chân trần trắng bợt, hình như có vết xây xước, máu đang rỉ ra. Thành hít một hơi dài rồi từ từ tiến lại, một cảm giác lạnh lạnh, rợn rợn, anh khẽ gọi:
  • Này, cô gì ơi! Cô có làm sao không?
Nghe tiếng nói, cô gái ngừng tiếng khóc, từ từ ngước mặt nhìn lên. Thành té ngửa về phía sau, miệng ú ớ. Khuôn mặt cô gái trắng bợt như sáp, da hai bên gò má bong tróc ra, đôi mắt thâm đen, sâu hút. Cô gái nhìn anh rồi từ từ bò gần lại. Toàn thân thành cứng đờ. Cô trườn lên người anh, ngó sát mặt xuống mặt anh, nước từ trên tóc cô nhỏ xuống, một thứ nước đục đục, tanh thối. Thành hét lên, vung mạnh tay, bật dậy lao đi. Đôi chân anh mắc phải cái gì đó, chới với, ngã dúi xuống. Thành mở mắt. Toàn thân anh đang nằm dưới đất, chỉ có một bàn chân là đang mắc trên võng, anh ngơ ngác, là mơ. Thành định thần lại, anh ra bể nước vốc từng vốc nước lên mặt.
Đang ngồi xem phim thì Thành nghe tiếng ai gọi, tiếng gọi không lớn nhưng như theo chiều gió, đến ngay sát tai anh. Thành từ từ đứng dậy, bước chậm chậm ra cổng, lấp ló sau cánh cổng tre là một cô gái. Cô gái nhìn thấy Thành thì khẽ cúi mặt xuống, giọng thỏ thẻ:
  • Dạ, chào anh. Em qua gửi anh chiếc áo mưa, hôm trước..
Thoáng chút bất ngờ, Thành nhìn kỹ hơn, là cô gái hôm trước ở cổng nhà cô Bắc đây mà. Anh chợt thấy bừng bừng trên mặt:
  • À, vâng. Vậy ra em là…
  • Dạ, em là Tuyết Mai, con gái cô Bắc ạ.
Cô gái rón rén đưa chiếc áo mưa, Thành quýnh quáng thế nào mà cầm cả vào tay cô, anh vừa cảm thấy một luồng khí mát lạnh chạm vào tay thì Tuyết Mai vội rụt tay lại. Bất chợt hai người nhìn nhau ngại ngùng.
  • Dạ, thôi em về đây.
Dứt lời Tuyết Mai quay đi. Thành ngần ngừ rồi vội bước theo:
  • Để anh đưa em về.
Tuyết Mai ngoảnh lại, nhìn anh nở nụ cười. Thành chợt thấy tim mình đập rộn rã, mặt nóng phừng lên. Dừng lại trước cánh cổng tre, Tuyết Mai quay lại nhìn anh, ngập ngừng:
  • Hay anh vào nhà em chơi đã.
Thành mừng rơn, vội bước theo cô, con đường nhỏ xếp gạch dẫn vào một khoảng sân nhỏ, giàn gấc sai quả, treo lủng lẳng, có mấy quả đã ngả sang màu đỏ. Thấy Thành lơ ngơ ngắm nghía, Tuyết Mai mỉm cười:
  • Chắc trên thành phố không trồng gấc đâu anh nhỉ? Anh đi cẩn thận kẻo đụng đầu vào nhé, đau lắm đó!
Thành gãi gãi tai, cười hì. Trời về chiều nhanh, gió bắt đầu nổi như sắp có mưa giông vậy. Thành ngồi xuống chiếc chõng tre, nhìn quanh một lượt. Dưới ánh sáng vàng nhạt của cái bóng đèn tròn, đồ đạc thật đơn sơ, cứ như ít có người ở vậy. Thành nhấp một ngụm nước, nhìn sang Tuyết Mai. Cô thật xinh, nước da trắng ngần, đôi mắt đen long lanh, mái tóc đen chấm vai, ôm lấy gương mặt thanh tú. Tuyết Mai mang một vẻ đẹp trang nhã, không hề son phấn như những cô gái trên phố, chợt anh thấy lòng mình rộn lên điều gì đó.
  • ..em vẫn chưa biết tên anh…- Tuyết Mai ngập ngừng
  • À… anh tên Thành. Anh ở Hà Nội về đây thăm bà.
  • Vâng, nhìn vẻ thư sinh của anh em cũng nghĩ anh không phải người ở đây, với lại…đây là lần thứ hai em gặp anh ở đây rồi.
  • Lần thứ hai? À, em nói tới buổi chiều tối hôm trước nữa phải không?
  • Dạ…không. Cách đây hơn ba năm…anh có nhớ…
Thấy Tuyết Mai ngập ngừng, Thành hơi nhíu mày suy nghĩ. Nhưng anh vẫn cảm thấy đây là lần đầu anh gặp cô.
  • Anh còn nhớ con dốc qua nhà em một đoạn không? Ngày đó em đi xe đạp, bị mất phanh, lao xuống vệ đường…anh chính là người đã dìu em về mà…
  • À…-Thành reo lên- Đúng rồi, hình như chiều hôm ấy trời mưa mưa thì phải, lâu quá rồi nên anh cũng quên mất, mà…- Anh nhìn thẳng vào khuôn mặt tươi trẻ của Tuyết Mai – Em cũng thay đổi nhiều quá.
  • Vâng…thì cũng hơn ba năm rồi mà anh. Từ ngày đó, giờ mới gặp lại anh, anh lại giúp em lần nữa.
  • Thì…hì. – Thành gãi tai. Mà giờ em như nào rồi.
  • Dạ, em đang học năm hai sư phạm anh ạ.
Thành nhìn Tuyết Mai rồi lại nhìn khắp lượt căn nhà. Thấy Thành có vẻ tò mò, Tuyết Mai mỉm cười:
  • Nhà này chỉ có mẹ em ở thôi. Em ở với bà nội dưới thị xã…Thỉnh thoảng có việc em mới qua. Mà mẹ em cũng đi buôn bán suốt, mấy khi về nhà…
  • Thế còn bác trai?…
  • Dạ…Bố em bỏ đi từ khi em được năm tuổi…- Giọng Tuyết Mai hơi nghẹn lại.
Thành trầm ngâm nhìn Tuyết Mai, lòng anh dâng lên một nỗi thương cảm.
  • Còn cái ông say xỉn mà thỉnh thoảng qua lại đây…Lão đi lại với mẹ em cũng năm sáu năm nay rồi. Lão già ấy có gì tốt đẹp đâu mà mẹ em cứ bám lấy – Giọng Tuyết Mai chợt se lại. Trước em sống cùng mẹ em ở đây đấy chứ, nhưng từ ngày có lão ấy…em không hợp nên chuyển đi.
  • Ừ…Mấy hôm trước anh cũng gặp…
  • Mấy hôm trước em về đây lấy ít đồ, gặp lão ấy…giờ lão ấy chắc đi xa lắm rồi…- Tuyết Mai lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa.
Thành chợt thấy hơi lạnh lạnh, anh nhìn Tuyết Mai ái ngại, chắc có lẽ hai người đó sảy ra nhiều mâu thuẫn lắm. Thật tội, anh nén tiếng thở dài.
Tuyết Mai vẫn đăm đăm nhìn ra khoảng sân tối. Dưới ánh đèn nhờ nhạt, Thành giật mình, hình như cô đang khóc. Bất giác anh đưa tay nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô, một luồng khí lạnh lạnh như chạy sang tay anh, Thành hơi giật mình, anh thầm nghĩ chắc là Tuyết Mai đang buồn lắm. Tuyết Mai dường như không phản ứng gì, cô để yên tay cho anh nắm, đôi mắt vẫn đăm đăm. Được chừng một lúc, cô khẽ rút tay lại, đưa lên quệt ngang mắt như lau giọt nước mắt còn đọng lại, rồi từ từ quay lại nhìn Thành, nở một nụ cười. Thành như bị điện giật, nụ cười ấy sao mà…tim anh đập thình thịch.
  • Anh Thành nhìn em…gì mà…- Tuyết Mai khẽ cúi mặt tủm tỉm
  • À…anh. – Thành lại gãi gãi tai, anh thấy nóng bừng trên mặt.
  • Mà…anh Thành chắc có người yêu rồi chứ?
  • À…anh chưa.
  • Thật? Em không tin đâu. Trai phố như anh từng này tuổi mà chưa có bạn gái thì….Lạ thật đấy!
  • Thật mà…anh chưa từng có tình cảm với cô gái nào cả. Cũng chẳng biết sao nữa, chắc tại anh khô cứng quá!
  • Hii, em không nghĩ vậy đâu! Chắc anh chưa gặp duyên đó thôi. Như em này, đã yêu ai đâu! – Tuyết Mai cười khúc khích.
Thành nhìn chăm chăm vào khuôn mặt thanh tú của Tuyết Mai, anh thầm nghĩ chắc có lẽ duyên của mình đây chăng. Nếu vậy thì thật tuyệt vời, vì từ trước tới nay chưa có cô gái nào lại làm anh bối rối, căng thẳng, xao động như thế.
  • Thế…giờ em ở với bà nội ở đâu?
  • Dạ…ở thị xã ạ. Nhưng, em sắp chuyển đi xa rồi… – giọng Tuyết Mai buồn buồn.
  • Đi xa?… em đi đâu?
  • Dạ…à…em tính dọn vào ở trong ký túc cho tiện thôi. Mai em đi rồi…
  • Ơ…thế à? À, thế có cần anh giúp gì không? Anh vẫn ở đây mà.
  • Dạ, em cảm ơn. Đồ đạc cũng không có gì cả nên cũng nhanh thôi.
  • Ừ…- Thành nhìn ra cửa, chợt anh thấy lòng trùng xuống, cứ như anh sắp phải chia xa Tuyết Mai vậy. Ngoài trời bắt đầu nổi gió, lấp lóa chớp. Thành nhìn đồng hồ, ui chết, đã gần mười giờ rồi, sao nhanh vậy?. Anh nhìn Tuyết Mai bối rối:
  • À…cũng sắp mưa rồi. có lẽ anh về đây…Sáng mai anh qua…
  • Dạ…vâng!
Vừa đi ra đến cửa, chợt bầu trời lóe sáng, một tiếng sấm rung lên. Tuyết Mai giật mình kêu ui một tiếng, vội quay sang ôm chầm lấy Thành. Quá bất ngờ, Thành đờ người như tượng. Thoáng chốc bối rối, Tuyết Mai vội đẩy anh ra, đúng lúc vòng tay anh vừa đưa lên, giữ lại. Hai người nhìn nhau, Thành cảm thấy rõ lồng ngực Tuyết Mai đang chạm vào ngực anh, tim đập thình thịch. Đôi tay bé nhỏ của cô nắm lại, đẩy nhẹ Thành ra nhưng đôi tay anh đã vòng qua eo cô, khẽ ghì vào. Hai đôi mắt nhìn nhau không chớp, anh khẽ nghiêng đầu xuống, đôi mắt Tuyết Mai từ từ khép lại. Khi môi Thành vừa chạm môi Tuyết Mai, thoáng một cảm giác lạnh lạnh rồi liền sau đó một luồng khí rạo rực, tràn sang anh, Thành ghì chặt, anh cảm giác như luồng khí ấy đang quấn chặt lấy cơ thể anh. Hai người ôm ghì lấy nhau, từ từ dìu nhau đến chiếc giường tre góc nhà, hai đôi môi vẫn cắn chặt. Đôi tay Tuyết Mai ôm ghì lấy tấm lưng anh, rồi vội vàng luồn xuống sau lớp vải áo phông, kéo ngược chiếc áo qua đầu anh, đôi tay cô vuốt đến đâu, Thành cảm thấy luồng khí mát đến đó, nó thật êm dịu, đê mê trên cơ thể đang hừng hực của anh.
Đôi tay Thành run run đặt lên ngực Tuyết Mai, anh cảm thấy rõ khuôn ngực căng tròn con gái tuổi đôi mươi, anh run run mở từng chiếc cúc áo. Thành vén nhẹ vạt áo sơ mi, anh mê người, đôi mắt đê mê nhìn xuống, khuôn ngực căng tròn như muốn bung ra khỏi chiếc áo lót trắng. Thành từ từ cúi mặt xuống. Bất chợt ngoài cửa vọng lại tiếng meo meo, anh bất giác nhìn lên. Cuối giường là chiếc tủ quần áo, anh đang nhìn thẳng vào tấm gương cánh tủ. Thành chợt giật mình, trên lưng anh là hai cánh tay trơ xương đang ôm ghì lấy anh. Hoảng hốt anh bật dậy. Tuyết Mai cũng giật mình :
  • Anh sao vậy? Có chuyện gì vậy anh?
Thành ngơ ngác nhìn vào trong gương, không gì cả ngoài khuôn mặt thất thần của anh và Tuyết Mai đang lấy tay giữ vạt áo. Anh từ từ ngồi xuống, mồ hôi vã ra:
  • Anh xin lỗi!
Thành đưa tay dụi dụi trán, quay sang nhìn Tuyết Mai. Cô nhìn anh vẻ đầy lo lắng. Thành nhìn khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen trong sáng đang nhìn anh, chợt anh cảm thấy có lỗi. Anh khẽ cắn răng, nhìn Tuyết Mai mỉm cười rồi với chiếc áo. Thành đưa tay vuốt má Tuyết Mai, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, rồi đứng dậy:
  • Anh về nhé! Sớm mai anh qua.
  • Anh, ở lại với em đêm nay đi – Giọng Tuyết Mai ngọt ngào
Thành giật khỏi tay Tuyết Mai, bước vội ra cửa. Bất chợt đôi chân Thành muốn bước thật nhanh, anh cảm thấy lạnh gáy như có ai đó đang đi theo ngay sau mình. Về đến nhà, Thành vội bật đèn, đóng sập cửa lại, anh cài then rồi nằm vật xuống giường, mồ hôi vẫn vãi ra. Đôi mắt anh trân trân nhìn lên mái nhà, anh từ từ nghĩ lại mọi chuyện, tất cả diễn ra thật nhanh, cứ như anh bị bùa mê vậy. Toàn thân anh giờ đây như nhũn ra, anh cố nhắm mắt lại.

 

KỲ 4: Giếng oan hồn

 

               Thành giật mình mở mắt, anh vội nhìn xuống chân. Anh vùng dậy hét lên, cổ chân anh đang bị một mớ tóc đen quấn chặt. Thành cuống cuồng giãy đạp, dùng hai tay cố sức kéo ra nhưng dường như mớ tóc ấy càng siết chặt hơn, anh hoảng loạn nhìn theo mớ tóc dài từ cổ chân anh kéo lê luồn qua chân cánh cửa. Thành vội sức nhớ, anh lật tung đầu giường, với con dao nhỏ vừa toan cắt mớ tóc thì mớ tóc ấy giật mạnh, kéo mạnh anh ra cửa, giật tung cánh cửa. Anh hét lên thất thanh, anh bị kéo lê nhanh ra phía vườn, tựa như bị người ta buộc thừng cổ chân rồi cho năm con ngựa kéo đi vậy. Thành vừa kêu, tay vừa cố bấu víu lấy cái gì đó. Từng cành cây, ngọn cỏ cứa nhanh qua tay anh, nhức buốt, bỏng rát, anh vẫn bị kéo lê đi dù cố gắng giãy dụa, kêu thét. Bỗng mớ tóc dừng lại, bầu trời nhấp nhóa chớp, Thành đau đớn ngoảnh đầu lại, một ánh chớp lóe lên, cách sau anh chừng mười mét hình như là cái giếng cũ cuối vườn. Toàn thân anh ê ẩm, nhức nhối. Đôi tay anh run run cố gượng dậy, bỗng một giọng nói lạnh buốt từ dưới giếng vọng lên:
  • Hãy ở lại đây với em đêm nay…Hãy ở lại đây với em…
Thành hoảng loạn hét lên, cố bấu víu lấy từng ngọn cỏ bò đi. Cổ chân anh chợt ớn lạnh, anh quay đầu lại. Một người con gái bò lê lết từ dưới giếng lên, chiếc áo sơ mi trắng bê bết bùn đất, mái tóc đen dài bết nước, rũ kín khuôn mặt, chỉ để lộ một đốm con ngươi xanh lè, cánh tay vươn dài,trơ xương, tóm chặt lấy cổ chân anh, lạnh buốt xương. Thành cố vùng vẫy, giẫy đạp, cố trườn lên phía trước nhưng không thể, nước mắt nước mũi trào ra, hoảng loạn. Bỗng từ phía trước một tiếng meo kêu lên, liền đó một bóng đen nhảy chồm tới người cô gái. Là một con mèo, là con Mun. Con Mun vừa gầm gào, vừa ra sức cào cấu, cắn xé cái đầu phủ kín tóc bê bết. Cái tay lạnh kia vội buông cổ chân Thành ra, một mớ tóc từ đâu xòa tới, quấn chặt lấy con Mun. Tiếng gầm gào của con Mun nhỏ dần, nhỏ dần rồi im bặt. Mớ tóc quấn quanh con Mun từ từ dãn ra, cánh tay trơ xương kia tóm lấy con Mun, ném mạnh về phía miệng giếng. Lúc này Thành đã lết được đến gốc một cây xoài, ngồi tựa vào gốc cây, run rẩy nhìn mọi chuyện. Cái cô gái quái dị kia quay đầu về phía Thành, khẽ nhếch đôi môi trắng bợt, từ từ dần dần trườn lại gần anh. Một mùi tanh nồng bốc lên, mồm anh há hốc, cứng đờ, cổ họng chỉ ú ớ không thành tiếng. Cái khuôn mặt trắng bợt kia áp sát vào mặt Thành, bàn tay xương xẩu run run chạm vào mũi, vào má anh, một giọng thều thào lạnh buốt:
  • Hãy ở lại đây với em đêm nay…
Toàn thân Thành đông cứng như cục nước đá, anh nhắm nghiền mắt lại, hai bàn tay run run bấu chặt lấy đám cỏ. Bất chợt cảm giác lạnh lạnh vừa chạm môi anh, anh bừng mắt, tròn mắt, là Tuyết Mai. Đúng là Tuyết Mai, cô đang xõa tóc, ghé sát mặt vào anh. Thành ởn lạnh khi nhìn vào đôi mắt đen sâu, thâm quầng của cô, khi cô vừa nghiêng đầu, toan ghé môi hôn anh, Thành lấy hết sức hét lên rồi vùng dậy lao đi. Anh như vừa vấp phải cái gì, đổ vật xuống.
Thành giật mình, bật dậy, ngơ ngác nhìn quanh. Nắng đã xuyên vào tận cửa sổ, đôi mắt anh trân trân nhìn ra sân, dường như đã lấy lại được chút bình tĩnh, Thành đưa tay vuốt mặt, mồ hôi nhễ nhại, anh lại đổ vật xuống giường, thở hổn hển. Là mơ- Một giấc mơ kinh khủng, anh nghĩ thầm – nhưng còn Tuyết Mai?
Định thần lại, anh mỏi mệt với chiếc điện thoại, gần 7 giờ sáng rồi, chết, có tận năm cuộc gọi nhỡ, là của mẹ và dì. Anh vội vàng gọi lại. Mọi người từ tối qua không gọi được cho anh, lo lắng tưởng chuyện gì, nội thì sốt ruột nên về từ sớm rồi, chắc tầm trưa là về đến đây. Tự dưng Thành lại mong nội mau về, lại mong được về nhà ngay. Quăng chiếc điện thoại xuống giường, anh uể oải bước xuống, bỗng Thành khựng người lại, nhìn xuống, ui cha…mình tè dầm ra quần sao, anh nhăn mặt. Chết tiệt! Chắc tại giấc mơ đêm qua kinh khủng quá!
Anh đưa tay vốc nước, hắt lên mặt. Chợt thấy nhói nhói, xót xót, ngửa bàn tay ra, Thành giật mình, cả hai lòng bàn tay đều có vài vết xước nhỏ dài. Thành trầm ngâm, chợt thấy lạnh người, chả lẽ giấc mơ tối qua…anh vội nhìn ra vườn. Mặt anh chợt tái lại, có một đường dài cỏ bị dập xuống như có gì đó kéo qua, vệt cỏ kéo dài ra tận cuối vườn. Thành ngồi phịch xuống, toàn thân anh như nhũn ra. Bất chợt có tiếng chuông điện thoại, Thành vùng dậy chạy vào trong nhà, là nội, nội về đến bến xe rồi. Chẳng kịp suy nghĩ gì, anh chạy lại chiếc xe đạp, lao nhanh ra cổng. Vừa nhìn thấy nội, Thành mừng quýnh quáng, buông đổ cả xe, lao tới ôm nội. Nhìn bộ dạng hốt hoảng, bơ phờ của anh, nội giật mình:
  • Con, có chuyện gì vậy con? Xảy ra chuyện gì vậy?
  • Dạ…không..không gì cả.
Tự dưng Thành lại thấy bối rối, không biết nói sao cả. Về đến nhà, ngồi dựa vào vai nội, anh ngập ngừng:
  • Nội…lát nữa con về nhà nhé…con, con ở đây không quen…
Nhìn bộ mặt hơi tái nhợt của anh, nội xoa xoa đầu anh:
  • Ừ…nội biết mà. Nội đi, để con ở nhà một mình cũng lo lắm. Thôi con cứ về dưới đó, khi nào rảnh thì lại lên đây với nội.
Lòng Thành chợt cảm thấy có lỗi nhưng thực sự anh không muốn ở lại đây một chút nào nữa. Anh cũng không biết phải nói với nội thế nào, đành lủi thủi đi về vậy. Bước lên xe, anh quay đầu nhìn lại, lòng buồn buồn, lạnh lạnh. Suốt quãng đường, hình ảnh Tuyết Mai cứ quanh quẩn trong đầu, dù mệt lắm nhưng anh không sao chợp mắt được.
Mở cửa phòng, Thành uể oải nhìn quanh, nhà mình, phòng mình đây rồi. Anh thở phảo, quăng ba lô, nằm vật xuống giường. Chợt như sực nhớ ra điều gì, anh vội vàng bật điện thoại, bấm số nội. Anh cố gắng nài nỉ, thuyết phục mãi, cuối cùng nội cũng đồng ý. Như trút được một phần gánh nặng, Thành mệt mỏi đi tắm. Đúng là về nhà mình…thật yên tâm, anh nằm xuống, ngủ thiếp đi.
Chiều hôm sau, đang chơi ở nhà cậu bạn thân thì bố mẹ gọi Thành về nhà gấp. Bà vừa điện lên. Nghe lời Thành, bà nhờ mấy người hàng xóm sang kiểm tra cái giếng cuối vườn, mọi người kinh hoàng phát hiện ra hai cái xác, một là ông Thìn – bố dượng Tuyết Mai,còn cái xác kia đang trong quá trình phân hủy, được xác định là Tuyết Mai, con gái bà Bắc.
Thành bủn rủn chân tay, thẫn thờ nhìn ra cổng, bố mẹ anh vội vã lên với bà. Tối đó Thành rủ cậu bạn thân đến ngủ cùng. Cậu bạn tò mò gượng hỏi mãi, cuối cùng anh cũng kể lại giấc mơ thấy cô gái bò lên từ giếng, nhưng tuyệt nhiên không nhắc tới chuyện gì trước đó. Cậu bạn khuyên Thành nên quay lại thắp nén nhang cho cô gái đó, vì có lẽ duyên cớ gì thì cô ấy mới tìm đến anh như vậy. Thành im lặng, có lẽ việc đó anh sẽ nghĩ tới chứ hiện tại, anh đang rất sợ.  Cậu bạn đã ngủ rồi mà anh vẫn không sao chợp mắt được, anh nhìn trân trân lên trần nhà, miệng lẩm nhẩm đếm. Đêm dần yên tĩnh.
Thành bất chợt tỉnh giấc, anh dụi dụi mắt, nhìn sang bên cạnh. Một mái tóc đen dài, chiếc áo sơ mi trắng, là một cô gái đang nằm cạnh anh. Thành còn đang há hốc, không nói lên lời thì cô gái từ từ quay người lại, khuôn mặt trắng bợt của Tuyết Mai, cô nhìn anh thì thào:
  • Sao anh không về thăm em?
Hết