KẺ NÔ LỆ

Người yêu ơi!

Anh cứ tưởng rằng

Năm năm qua

Chúng mình cùng xây kim tự tháp

Ngỡ ngày mai thôi

Tay cầm tay

Chụm hai mái đầu

Mình cùng nhìn về phía ấy

Nơi mặt trời bắt đầu

Nào có phải đâu

Nào có phải

Anh chỉ là kẻ nô lệ

Cần mẫn

Ôm những khối đá si mê

Không mệt mỏi

Em – Nữ hoàng

Chỉ vui tay ném một vài viên

Như ném sự ngông cuồng

Vào đời anh

Tìm chút hương vị lạ

Hôm nay

Anh mới giật mình

Giữa mênh mông cát

Khô cháy

Chỉ một mình anh

Khát

Cạn hết cả

Giọt nước mắt cuối cùng.

TRƯƠNG QUANG HƯNG