KHÓC KHÔNG NƯỚC MẮT

Em bảo rằng:

Đâu nhìn thấy nước mắt

Sao cứ bảo

Anh đang tủi đang sầu

Em ơi!

Tình yêu là tột cùng

Sự ích kỷ

Một ánh mắt

Một nụ cười thôi

Tôi đã tủi đã hờn rồi

Vì một chút

Tôi đã chót nhận ra

Khác lạ

Mà nỗi đau

Cứ mãi thêm dài

Nước mắt ư

Là tiếng cười tôi đó

Mỗi lần má em ửng đỏ

Khi người ấy mỉm cười.

TRƯƠNG QUANG HƯNG