SÓNG VÀ CÁT

Anh – Bờ cát dài

Phẳng lặng nằm dưới chân núi

Núi đá khắc tên người con gái ấy

Cùng lời hứa nghĩa tình

Thương anh

Em hóa mình thành biển rộng

Em đến gần anh

Dịu dàng từng con sóng nhỏ

Gửi những nụ hôn êm đềm

Rồi lại nhẹ nhàng tan ra

Mang theo những hạt cát

Hòa vào lòng biển

Ngày đêm em vẫn vỗ về anh như thế

Đến bao giờ ?…

Khi chân núi kia quá lớn

Khi bờ cát chỉ biết lặng im

Bởi thế đêm đêm

Khơi xa sóng vẫn cồn cào

Bởi thế có những lúc

Sóng thét gào xô qua bờ cát

Đập vào vách đá

Rồi lại dịu dàng

Đến bên bờ cát

Tan ra.

TRƯƠNG QUANG HƯNG