TA KẺ ĐỚN HÈN

Màu đen

              Ôi
màu đen
vĩ đại

cứ bôi đi

              bôi
mãi

                        cũng
vẫn chỉ màu đen

Ta đớn hèn sinh ra là màu trắng

Một chút đen thôi cũng thổn thức trong
lòng

nên cõi đời

              chờ
mong

                        còn
chờ mong gì nữa?

Một kiếp người lẻ bóng đơn côi.

TRẦN VĂN LÝ