THA THỨ

Chuông điểm mười hai tiếng

Tôi gõ cửa nhà em

Giật mình

                   em
bừng tỉnh

Nắm tay tôi

Kéo ra khỏi

Con đường tối sau lưng

“Hai năm rồi

Anh đã ở đâu

Anh làm gì

Sao không cho em biết ?”

Đã hai năm rồi

Em đâu có biết rằng…

Mọi người đã ngủ say

Chỉ có hai trái tim

Bên này bên kia

Còn đang thức

Tiếng gà gáy

Tôi giật mình

Những tia nắng xuyên qua hàng cau

Em đã đi rồi

“ Ngày mai, em dẫn anh ra biển được không

Không! Mai em phải đi học”

Một mình

lê từng bước nặng nhọc

Con đê dài

tiếng sóng mênh mang

Chợt nhớ lời hứa năm xưa đó

Lòng nhói đau

Em đã quên rồi sao?!

Cũng phải thôi

Cũng đúng thôi!

Tôi về đây

Đâu phải vì…lời hứa

Hàng cây ngăn sóng

Trơ trụi

Nhoài mình trên bùn cát

Phía cuối trời

Âm u

Không một cánh buồm

Gió vẫn cứ thổi

Táp vào

Nồng chát

Biển ơi!

Có ai hiểu lòng ta?

Nắng đã lên quá ngọn cau

Bãi cát trước nhà khô cháy

Loanh quanh

Hết đứng lại ngồi

Em đã về rồi

Bước chân uể oải

Bốn mắt nhìn nhau

mỉm cười

Trưa nay căn nhà trống vắng

Chỉ có nắng và gió biển thổi vào

vị mặn

Trong phòng

Tiếng em khe khẽ gọi

Không!…

Tôi không thể! Em ơi!

Tôi về đây

Đâu phải vì…

Tình cũ

Bốn mắt đối nhau

“Anh nói đi !”

Anh xin lỗi em

Phút đớn đau

Anh mới chạy về đây

Ước mong rằng

Mình tan ngay cùng biển

Nhưng nào đâu

Khát khao cháy bỏng

Được trở về với tiếng gọi yêu thương

Dẫu rằng người ấy đang lầm đường

Và trái tim anh

Đang vụn nát

Nhưng anh yêu người ấy

Yêu người ấy hơn tất cả

Hy vọng

Đợi chờ

Anh sẽ đợi

Dẫu ngàn năm

“Anh là kẻ điên!

Sao anh ngốc thế anh ơi

Cuộc đời

Còn bao người yêu anh hơn thế!…”

Anh không thể!

Anh không thể dối lòng mình

Tim anh đang rỉ máu

Nhưng những yêu thương xưa

Lại thổi bùng khao khát

Thôi thúc anh về

Anh phải về

Anh không thể không về

Em ạ!

Người ấy cần anh

Dẫu chẳng phải lúc này

Tình chúng ta

Xin hãy để như những gì đã có

Của hai năm qua

Đêm nay

Em lại một mình đưa tôi ra bến xe

như ngày trước

Nhưng em không khóc

Cũng không hôn lên trán tôi

Lời từ biệt

Em nói vội vàng

rồi quay bước

Tôi là người

Lặng lẽ đứng nhìn theo

Vòng xe lăn vội vàng hối hả

Hà Nội ơi

Những khao khát

Những ước mơ

Những hy vọng

Sáng cả con đường

Tôi trở về.

Xuống xe

Giật mình nhìn lại

Hình như trời vừa mưa

Rồi những ngày sau

Tôi mở bức thư xa

Nước biển đã làm nhạt nhòa

Chỉ ba chữ

“Cảm ơn anh!..”

TRƯƠNG QUANG HƯNG