THƯƠNG LẮM!

PHƯỢNG ƠI

Tặng
bạn Phượng Ớt

Nhớ hai mùa hoa trước

Khi phượng rực đỏ một góc trời

Tôi lại tặng em

Một cành hoa

Và như đã quen

Em lại dúi vào tay tôi

Một bông đỏ tươi

Nụ cười ấy

Ru mùa hạ

miên man

Thời gian êm đềm trôi

Hai đứa ngu ngơ

Một câu thơ vẫn bẻ đôi

Thế rồi cũng đến ngày

Cánh cổng trường khép lại

Phượng vẫn đỏ

Tôi đưa hoa

Em đưa tay nhận

Thời gian như ngừng lại

Bốn mắt nhìn nhau

nhìn thật lâu

Sao chẳng thể nói lời

Đôi môi ấy

hôm nay

không cười nữa

Rưng rưng

đôi mắt

vội quay đi

Tôi ngu ngơ

đứng giữa trời mùa hạ

Chỉ có nắng

trắng bàn tay

Rồi cái ngày

Em nói sắp về nhà người ấy

Dẫu bây giờ

Mỗi đứa một niềm riêng

Sao phượng lại

thêm một lần cháy đỏ

Ly cà phê

Bỗng đắng khét lạ thường

Em hỏi tôi

Người ấy có được không

Tôi chỉ gượng cười

Đừng nên vội vã

Và linh tính mách bảo

Đêm đêm

Tôi cầu chúc cho em nhiều hơn

Nhưng trời ơi!

Nào có nghe thấy!

Để đêm đêm

Những tin nhắn

Đẫm nước mắt của em

Thiêu đốt lòng anh

Hôm nay

Về lại ngôi trường ấy

Cây phượng vẫn đây

Sao chỉ còn

lá rơi đầy

Thương lắm!

Phượng ơi!

TRƯƠNG QUANG HƯNG