TÌNH CŨ

 
-Trương Quang Hưng-
 

 

Phần 1: BẠN CŨ
 
Hiển uể oải dắt xe ra khỏi xưởng. Gần Tết rồi nên nhiều người đặt tranh, mừng vì có nhiều đơn hàng nhưng nhiều lúc anh cảm thấy mệt mỏi, cái cảm giác một mình không ai chia sẻ dường như càng lạnh lẽo hơn khi mỗi chiều làm về. Con đường càng trở nên lạnh vắng khi bất chợt những chiếc xe hai người vụt qua, anh thèm được có một người con gái ngồi sau ôm anh như thế. Giờ này chắc người ấy đang sum vầy bên chồng rồi…Hiển nén tiếng thở dài.
Hiển vội dừng xe. Thấp thoáng bên kia đường, một người phụ nữ thất thểu, hai tay co ro xiết cổ áo, mái tóc xõa xuống, che kín khuôn mặt cúi xuống, lầm lũi. Sao thấy quen quen, anh tần ngần rồi vòng xe sang.
  • Này cô…- Hiển ngập ngừng
Nghe tiếng nói, người phụ nữ dừng lại, từ từ ngước lên. Hiển giật mình:
  • Thắm! Là bà à?! Thắm phải không?
  • Ơ…Hiển. Ông à…?
  • Ừ, tôi, là tôi Hiển đây! Trời ơi, trời lạnh thế này sao lại đi đâu một mình thế này?!
Dứt lời, anh vội vàng cởi chiếc áo khoác, khoác vội nên người Thắm. Thắm co ro trong chiếc áo sơ mi trắng, khuôn mặt tím tái, thẫn thờ.
  • Để tôi đưa bà về nhà nhé!
Thắm khẽ gật đầu.
Hiển và Thắm học cùng nhau từ thời cấp 2 rồi cấp 3. Sau này ra trường, nhà hai đứa cũng khá gần nhau nên thỉnh thoảng cũng gặp nhau, tụ tập cùng nhóm bạn. Hồi học sinh, hai đứa thân nhau lắm. Nhưng từ khi lên Đại học, Hiển yêu cô bạn cùng lớp, anh dần dần ít gọi điện, nhắn tin cho Thắm. Cũng mấy lần Thắm hẹn gặp anh, nhưng Hiển đều tìm cớ chối từ. Những lần Thắm về thăm nhà, cô đều nhắn tin cho anh biết, mong anh sẽ về gặp cô, nhưng vẫn không tin trả lời. Ra trường, cô người yêu của anh lấy chồng, những tháng ngày ấy thực sự tồi tệ đối với anh. Và anh nghĩ đến Thắm, cũng đôi lần muốn tìm lại, nhưng rồi lại thôi. Chính anh là người đã bỏ đi, đã rời xa. Và rồi năm ngoái, anh nhận được thiệp mời của Thắm. Ngày vui của Thắm, anh thấy lòng nặng trĩu. Anh gượng cười đến chúc mừng cô dâu chú rể, rồi vội vã cáo từ. Thắm nắm chặt tay anh, đôi mắt rưng rưng. Bất chợt anh thấy lòng nhói đau. Ra khỏi tiếng nhạc sập sình, Hiển cắn răng, cười gằn: Mình là thằng ngốc.
Hiển bắt đầu hút thuốc từ ngày cô người yêu rời bỏ, trải qua những tháng ngày dật dờ, anh bỏ thuốc, đứng dậy, mở một xưởng tranh. Tưởng đâu công việc sẽ giúp anh thôi nhức nhối, thì nay, hình ảnh đôi mắt rưng rưng của Thắm, đôi tay run run của Thắm, lại làm anh day dứt, tiếc nuối. Những đêm chỉ có một mình ở xưởng, giữa những vệt màu, vệt sơn loang lổ, chỉ có điếu thuốc làm bạn với anh. Âu cũng là cái số, cũng là những gì anh tự chuốc lấy. Hiển còn nhớ có một ngày Thắm đến tận trường tìm anh, cô hẹn gặp anh ở quán nước cổng trường. Anh đã không nghe máy, không trả lời tin nhắn, anh sợ người yêu anh biết, sợ người yêu sẽ giận. Lúc ra về, khi anh đang tay trong tay người yêu, thì Thắm, Thắm đứng bên đường nhìn anh. Hiển sững sờ giây lát rồi kéo tay người yêu đi, vừa như không nhìn thấy Thắm. Từ hôm đó trở đi, anh không nhận được tin nhắn hay cuộc gọi nào của Thắm nữa. Nhiều lúc anh cũng thấy mình có lỗi nhưng anh nghĩ rằng tuổi học trò cũng qua rồi. Anh đâu ngờ rằng sẽ có một ngày anh lại cảm thấy tiếc nuối như thế.

 

Phần 2: CĂN NHÀ TẠM
 
          Lòng Hiển rối bời, chắc Thắm đang gặp chuyện gì. Nhìn bộ dạng thất thần của Thắm, lòng anh chợt thấy đầy thương cảm.
  • Mình vào đây ăn chút gì đã nhé?! – Hiển dừng xe trước quán phở.
  • Không, tôi không ăn đâu. Tôi không đói…Tôi muốn về nhà…
  • Ừ, vậy bà đứng đây đợi tôi chút nhé!
Dứt lời, không để Thắm trả lời, Hiển chạy vào trong quán:
  • Em ơi, cho anh hai tô phở bò nhé! Cho vào túi dùm anh nhé! À, cho vào hai túi riêng em nhé!
  • Dạ, vâng. Anh dắt xe vào trong này đi ạ, đợi em chút.
  • À, không cần đâu em. Có bạn anh ngoài đó mà.
  • Bạn anh? – Cô gái nhìn ra xe, rồi nhìn lại Hiển. Nhìn nụ cười của anh, hình như cô yên tâm, quay lưng hý húi làm phở.
Hiển treo hai túi phở vào xe, quay lại nhìn Thắm mỉm cười:
  • Nào mình về thôi!
Ngồi sau xe Hiển, Thắm không nói gì ngoài rẽ phải hay rẽ trái. Con đường nhỏ, tối tăm, lổn nhổn gạch đá dẫn vào một khu đất rộng, thấp thoáng vài căn nhà đổ nát. Chắc đây là khu giải tỏa làm đường – Hiển nghĩ thầm. Dừng xe trước một căn nhà nhỏ, xung quanh đã bị phá dỡ, trơ lại căn nhà với mấy bụi cây. Hiển tần ngần dắt xe theo chân Thắm vào. Đang ngơ ngác nhìn ngó xung quanh, anh giật mình nghe tiếng Thắm run run:
  • Ông vào nhà đi. Đây là khu giải tỏa làm đường, họ mới dừng phá dỡ mấy tháng nay, chắc sắp thi công lại.
  • À, mà sao bà lại ở đây? Tôi tưởng…
Hiển bước vào nhà, đây là căn nhà ngói cũ, trong nhà vỏn vẹn có chiếc giường, một chiếc tủ vải kê cuối góc, có một cái cửa nhỏ sang bên trái nhà, là bếp với nhà vệ sinh. Vài bộ quần áo vứt bừa bộn trên giường, trên sàn, hai chiếc ghế nhựa nằm chỏng chơ. Thắm vội quơ nắm quần áo, dựng hai cái ghế vào góc. Đoạn cô ra xe lấy hai túi phở, mang xuống bếp. Hiển tần ngần với chiếc ghế. Anh ngồi lặng nhìn ra ngoài cửa, chỉ một khoảng tối đen, cái bóng đèn tròn chỉ đủ hắt qua cửa, vừa ra tới chiếc xe máy. Trong đầu anh lúc nàỳ rối lên bao câu hỏi. Đang ngẩn ngơ thì Thắm bước ra, bưng trên tay tô phở còn bốc hơi, cô kéo chiếc ghế, đặt trước mặt Hiển:
  • Ông ăn đi, tôi không đói.
Hiển nhìn Thắm trân trân. Cô đã thay một bộ váy ngủ màu hồng nhạt, khoác ngoài chiếc áo gió màu đen. Dưới ánh đèn vàng nhờ nhạt, khuôn mặt Thắm hốc hác, càng trở nên rầu rĩ, đôi môi khô trắng bợt. Hiển bỗng lặng người khi nhìn vào đôi mắt Thắm, nó đen sâu, lạnh đến rợn rợn người. Anh thừ người: Chắc cô ấy đã gặp chuyện gì sầu não lắm.
Anh khẽ giật mình, Thắm đặt đôi đũa vào tay anh.
  • Bà cũng ăn một chút đi, tôi ăn sao hết!
  • Không, tôi hơi mệt, ông ăn đi cho nóng – Giọng Thắm mệt mỏi
  • Thôi mà, cố ăn chút cho ấm bụng, ăn đi nhé, ăn cùng cho vui. Bà không ăn tôi cũng không ăn đâu. – Hiển nài nỉ.
Thắm gượng cười, cầm chiếc thìa, múc một ít canh, đưa lên miệng. Vừa nuốt vào, Thắm nhăn mặt, buông vội chiếc thìa, chạy ra cửa. Hiển tròn mắt nhìn theo, anh không hiểu chuyện gì. Thắm lẳng lặng đi vào, lặng lẽ leo lên giường, với chiếc chăn, ngồi dựa vào đầu giường, nhìn Hiển mệt mỏi:
  • Tôi xin lỗi, tôi ăn không quen vị này. Ông ăn đi nhé! Ăn đi đừng ngại.
  • Bà không ăn được phở à? – Hiển nhăn mặt
  • Không phải không ăn được, mà gần đây tôi không muốn ăn gì thôi. Không sao đâu, ông ăn đi kẻo đói.
  • Khổ, thế muốn ăn gì để tôi đi mua cho.
  • Không cần đâu, cảm ơn ông. Ông ăn đi nhé.
Hiển miễn cưỡng cầm đôi đũa, chợt anh thấy miệng đắng ngắt. Anh ngước lên nhìn Thắm:
  • Mà sao…?
  • Ông ăn hết đi rồi nói chuyện, chưa ăn hết, tôi không nói gì đâu. – Giọng Thắm lạnh lùng.
Hiển thở dài. Sao bà này hành xử lạ lạ vậy. Anh cố ăn thật nhanh. Chừng được nửa bát, anh ngước lên:
  • Đây, xong rồi nhé! Tôi no lắm rồi!
  • Từ từ, để tôi xem! – Dứt lời Thắm tiến lại:
  • Chưa được, sức vóc ông mà ăn như đàn bà thế à! Ăn hết đi rồi nói chuyện!
  • Gì nữa đây! Chà! Tôi… – Thấy Thắm lại ngồi xuống, không nói gì, anh lại đành miễn cưỡng ăn vội vàng. Lúc này anh chỉ cố xúc, cố nuốt tất cả những gì đưa lên miệng sao cho nhanh.
  • Đây nhé! – Hiển giơ chiếc bát lên, chỉ còn vương lại mấy vụn hành – Thế có cần ăn nốt không? Hay tôi tráng bát uống luôn nhé! – Giọng anh giận rỗi.
  • Thôi, được rồi! Ông vẫn ngoan như hồi còn đi học nhỉ! – Thắm cười khe khẽ
Từ lúc gặp đến giờ anh mới thấy Thắm cười, lòng anh chợt vui hẳn lên. Hiển cầm bát đứng dậy vào nhà bếp. Dưới vòi nước có một chiếc bát tô, một đôi đũa và một chiếc thìa con chỏng chơ, anh cầm chiếc bát tô lên, ráo khô, có vài mẩu phở bám lại, khô cứng. Anh vặn vòi nước, một dòng nước hơi vàng vàng chảy ra, mùi hơi tanh tanh. Hiển hơi nhăn mặt. Anh ngó nhìn quanh, trên bàn bếp, một chiếc bếp ga đơn bám bụi, một chiếc nồi inox nhỏ treo trên tường, mấy chiếc bát, mấy đôi đũa xếp trên chiếc giá nhỏ. Anh mở nồi cơm điện, một mùi ẩm mốc sộc lên, ít cơm nguội đã mốc đen, anh vội đóng lại, bước nhanh ra ngoài.
  • Cũng lâu lâu rồi tôi không nấu cơm – Giọng Thắm mệt mỏi.
  • À, thảo nào. Mà sao bà lại ở đây?
  • Ừ, chuyện dài dòng lắm. Đây là căn nhà tôi ở nhờ nhà bác hàng xóm cũ. Nhà tôi thì bán gần hai tháng nay rồi. – Thắm dừng lại, thở dài, đôi mắt buồn rầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Phần 3: NƯỚC MẮT
 
          Thắm học hệ tại chức trường sư phạm mầm non, ra trường Thắm xin được vào dạy trường mầm non gần nhà. Lần nhà trường sửa sang lại lớp học, Thắm đã quen Thanh, thợ cả phụ trách công trình. Thanh quê ở Thanh Hóa, lên Hà Nội làm nghề thợ xây từ năm 16, 17 tuổi. Cái ngày Thắm hẹn sẽ trả lời Thanh, Thắm đã tìm đến trường mỹ thuật để gặp Hiển. Nhưng chính sự phũ phàng của anh đã khiến con tim cô chết lặng, sau bao năm cô yêu thầm anh, đợi chờ, và khi không thể chờ được nữa, cô đã muốn gặp, muốn bày tỏ hết tình cảm của mình bấy lâu cho người mình yêu hiểu, cho anh biết, và cho cô câu trả lời. Dù anh nói không đi chăng nữa, cũng không đau đớn như anh đã vờ như không nhìn thấy cô, tình yêu ấy đã chết trong câm lặng. Tối hôm ấy, Thắm đã nhận lời yêu Thanh. Và không lâu sau, cô và Thanh làm đám cưới. Lo cho cô con gái yên bề xong, mấy tháng sau mẹ Thắm lâm bệnh, ra đi theo bố Thắm, ông mất khi Thắm đang học lớp 11. Bà ra đi để lại căn nhà, mảnh vườn cho cô con gái duy nhất. Tin chồng, cô đã bán mảnh vườn để lấy vốn cho Thanh làm ăn. Sau này cô mới biết tất cả vốn liếng Thanh đổ vào lô đề, cờ bạc, gái gú. Đã bao lần Thắm cắn răng chịu đựng, rồi nhiều lần cô cũng nghĩ đến ly hôn nhưng mỗi lần Thanh khóc lóc, quỳ gối van xin. Cô lại chỉ biết ôm chồng vào lòng rơi nước mắt. Mấy tháng trước bố chồng cô mất, giờ ở quê cũng chỉ có mẹ chồng cô sớm tối thui thủi một mình, Thanh cũng là đứa con duy nhất của ông bà. Gần đây sức khỏe mẹ chồng có phần thuyên giảm, Thanh có ý định bán nhà trên này rồi hai vợ chồng về ở với mẹ. Thắm nhiều do dự nhưng phần thương mẹ chồng, xưa nay bà đối xử rất tốt, một mực thương cô như con đẻ, phần cũng muốn thay đổi, hy vọng chồng cô về quê sẽ tu tỉnh làm ăn hơn. Nghĩ đi tính lại, cách đây gần một tháng Thắm đã bán căn nhà. Cô đưa cho chồng một số tiền để mang về quê sửa sang lại nhà cũ. Cô vẫn ở lại Hà Nội, thu xếp nốt công việc cho ổn thỏa. Hai vợ chồng hỏi xin ở tạm được căn nhà này của họ hàng xa nhà Thanh, căn nhà này thuộc diện giải tỏa lâu rồi nhưng chưa thấy đả động gì. Hàng xóm quanh đây đều là người quen trong xóm nên cũng an tâm. Nào ngờ hai vợ chồng vừa dọn dẹp đến được gần tuần thì họ bắt đầu phá dỡ. Cũng may nhà này ở đoạn cuối nên chưa bị san lấp, nghĩ cũng chỉ khoảng mấy ngày nữa thôi là có thể về quê nên hai vợ chồng vẫn cố trụ tạm.
  • Tôi cứ tưởng cố mấy ngày nữa thôi rồi sẽ về nhà, nào ngờ… – Giọng Thắm nghẹn lại.
Hiển cứ ngồi thừ ra nhìn Thắm, anh không ngờ Thắm lại gặp nhiều muộn phiền như vậy. Anh cũng nghe bạn bè nói Thắm dường như không được hạnh phúc lắm nhưng anh đâu ngờ. Nếu ngày xưa anh sớm hiểu ra, thì có lẽ…Hiển khẽ nghiến răng. Anh nhìn cô, đôi mắt Thắm vẫn nhìn ra cửa sổ.
  • Mấy hôm trước, tôi có chút việc nên về sớm. Vừa bước vào nhà, tôi chết đứng… Thằng chồng tôi đang quấn lấy một đứa con gái trẻ. Thật khốn nạn! Tôi thật ngu ngốc, hắn vẫn lừa dối tôi bấy lâu nay.
Hiển sững người. Thắm nấc lên, nức nở. Nhìn dòng nước mắt đau đớn, lòng anh chua xót. Bất giác anh đứng dậy, tiến lại, anh lặng lẽ lau dòng nước mắt vẫn đang tuôn chảy. Thắm vùng dậy, ôm ghì lấy Hiển.
  • Nếu ngày xưa mình đến với nhau, nếu ngày xưa anh không lạnh lùng với em, thì bây giờ em đâu phải đau đớn thế này?! – Thắm xiết lấy cổ áo Hiển, gào lên nức nở.
Hiển như chết lặng. Anh ôm ghì Thắm vào lòng, anh thấy cay cay nơi khóe mắt.
  • Tại anh, tại anh tất cả. Anh xin lỗi – giọng anh nghẹn lại.
  • Vậy giờ em hỏi anh, anh phải trả lời thật cho em biết. – Thắm đẩy anh ra, nhìn anh, đôi mắt đen sâu đầy nước mắt.
  • Ngày xưa, lúc ấy anh có yêu em không?
Hiển sững người, rồi anh thở dài, anh vuốt nhẹ những sợi tóc đang vương trên mặt Thắm:
  • Thực sự hồi ấy anh còn trẻ con quá. Anh đã không nhận ra…Nhưng sau khi người anh yêu phản bội anh, anh đã nghĩ rất nhiều về em.
  • Chẳng qua lúc đó anh muốn lấp khoảng trống thôi đúng không? – giọng Thắm cay nghiệt.
  • Không hẳn em ạ. Lúc ấy anh mới nghĩ lại sự quan tâm của em dành cho anh, lúc ấy anh mới thấy thiếu vắng. Anh đã muốn quay lại tìm em, nhưng anh sợ, sợ em coi thường anh, anh đã có lỗi. Và khi đó anh cũng biết em đã có người yêu rồi.
  • Anh nói dối! Chỉ là anh hèn nhát, anh không yêu tôi, anh sợ sẽ bị đau khổ một lần nữa. Anh có biết, dù ở bên người ta nhưng tôi vẫn mong, vẫn chờ anh quay lại không?!..
  • Anh không biết điều đó. Anh cứ nghĩ em đã tìm được hạnh phúc mới. Cho đến hôm em cưới, đôi mắt em nhìn anh, đôi tay em nắm chặt tay anh, khi đó anh mới hiểu. Anh là thằng ngốc! Anh đã đau khổ, nhưng tất cả đã muộn rồi…
  • Đúng! Anh là thằng ngốc! – Thắm ôm ghì lấy Hiển. Anh cảm thấy hình như có một luồng khí lạnh thấm dần vào cơ thể. Anh càng ôm cô chặt hơn. Bỗng Thắm đẩy anh ra, ngước mắt nhìn anh:
  • Thế còn bây giờ thì sao?
Anh nhìn cô, gạt nhẹ những sợi tóc đang vương trước mặt, rồi từ từ ghé môi xuống. Một cảm giác lạnh lạnh chạm tới, giây phút ngập ngừng, anh ghì chặt, hai đôi môi cắn chặt, cuồng say. Hiển từ từ cởi chiếc váy ngủ, anh giật mình khi trên cơ thể Thắm có những vết bầm thâm tím, có lẽ đây là dấu vết của những trận đòn của tên Thanh. Lòng Hiển thắt lại, anh càng ôm chặt lấy Thắm, anh nhẹ nhàng hôn lên những vết đau ấy. Đôi tay lạnh lạnh của Thắm bấu ghì lấy cơ thể anh, anh cảm thấy một luồng khí lạnh đang quấn lấy anh, đang hòa vào luồng khí hừng hực trai trẻ.

 

Phần 4: TÌNH CŨ
 
          Hiển giật mình mở mắt. Vừa có luồng gió lạnh từ ngoài sân thổi vào, anh kéo chăn. Bất giác anh bật dậy, nhìn quanh, không thấy Thắm đâu cả. Anh vơ vội quần áo. Với chiếc điện thoại, 3 giờ sáng rồi, Hiển xoa xoa mặt, bần thần nghĩ ngợi. Căn nhà yên lặng, chợt chiếc đèn ngủ chớp sáng, Hiển vỗ vỗ nhẹ vào cái đèn, chiếc đèn lắc lư, sáng trở lại. Lạ thật, Thắm đi đâu nhỉ, hay cô ấy đi vệ sinh, nghĩ vậy anh bước xuống giường. Trời lạnh lạnh, anh với vội chiếc áo khoác. Cửa nhà vệ sinh không đóng, anh nhìn vào, không có ai cả. Đang cúi xuống định vặn vòi nước, bỗng anh rùng mình, hình như có ai đó đang đứng ngay ngoài cửa sổ nhìn anh, cái cảm giác ghê rợn lạnh sống lưng. Hiển nghiến răng, ngẩng đầu nhanh lên, một bóng người áo trắng vụt qua.
  • Ai! Ai đó!? – Anh kêu lên thất thanh
Không có tiếng động gì cả, chẳng lẽ mình hoa mắt? Hay là Thắm? Tần ngần, Hiển bước nhanh ra cửa. Anh bật đèn pin của chiếc điện thoại, chầm chậm tiến từng bước ra đầu nhà. Không có gì cả, ngoài một màu đen đặc. Anh toan bước vào nhà thì bỗng có tiếng sột soạt, rồi tiếng nấc lên, Hiển vội quay người lại, nhìn nhanh ra khoảng trống trước nhà. Tiếng khóc, là tiếng khóc của một cô gái từ khoảng tối trước nhà vọng lại. Hiển giật mình, ai lại ra đó khóc giờ này? Hay là…là Thắm?! Chút ngần ngừ rồi anh bước vội ra hướng có tiếng khóc. Bãi đất trống lổn nhổn những đất cát, sành gạch, chiếc đèn pin điện thoại chỉ đủ chiếu một khoảng gần nên Hiển dò dẫm từng bước. Càng đến gần tiếng khóc, anh càng cảm thấy sự ai oán đến lạnh người. Bỗng Hiển sững người lại, trước anh khoảng mấy mét, một cô gái tóc xõa, mặc chiếc áo sơ mi trắng, đang gục đầu nức nở.
  • Thắm, Thắm phải không? Là em phải không? – Giọng Hiển run run
Cô gái nghe tiếng gọi từ từ quay đầu lại. Là Thắm, nhưng khuôn mặt trắng nhợt, mái tóc dài xõa xuống. Hiển cứng người. Thắm từ từ đứng dậy rồi bất ngờ nhảy về phía trước nghe ùm một cái. Sau phút định thần lại, Hiển vội vã chạy lại. Là một cái ao bèo tây, chỉ còn lớp sóng dập dềnh cánh bèo, đang bối rối thì bỗng những cánh bèo từ từ dãn ra, những chiếc bong bóng như từ đáy ục lên, nhiều lên, mang theo cả bùn đất, giữa khoảng nước đen đen ấy, từ từ trồi lên một cái bao gì đó lập lờ. Hiển nuốt nước bọt, toàn thân anh run rẩy. Anh cứ nhìn chăm chăm vào cái đầu bao đen lập lờ ấy, dường như có cái gì đó thôi thúc Hiển, anh từ từ tiến gần mép nước, run run đưa tay với cái bao. Cái đầu bao tròn tròn, xoay xoay, trơn trượt trên tay anh, Hiển dùng hết sức với tay, bấu mạnh nhấc lên. Những sợi vải dứa bung ra, anh bị ngã ngửa về phía sau. Cái đầu đen ấy hơi chìm xuống rồi lại từ từ trồi lên. Một mái tóc trồi dần, trồi dần lên. Một khuôn mặt trắng nhợt, đôi mắt đen sâu nhìn lên Hiển. Hiển hét lên, buông rơi chiếc điện thoại.
Hiển giật mình mở mắt, anh vùng ngay dậy, ngơ ngác nhìn quanh. Anh đang ở bệnh viện thì phải.
  • Bác sĩ, bác sĩ, Thắm, Thắm…Cô ấy đâu rồi? – Anh hốt hoảng
  • Anh tỉnh rồi à, anh Hiển. Chúng tôi đang điều tra, sẽ có kết quả ngay thôi. – Một anh công an bước vào.
  • Điều tra? Điều tra cái gì? Bạn tôi đâu? Cô ấy đâu?
  • Chị Thắm đã bị chết. Chúng tôi nghi ngờ đây là một vụ giết người. Mong anh hợp tác với chúng tôi.
Hiển ngã vật xuống. Vậy là…chẳng lẽ cái xác hôm qua anh nhìn thấy là Thắm? Nhưng tại sao? Hiển đưa hai tay ôm mặt nức nở.
Ngay khi Thắm về nhà và chứng kiến cảnh chồng ngoại tình, hai người đã xảy ra cãi cọ rồi xô xát. Thanh và người tình đã đánh chết Thắm. Chúng cho xác cô vào bao tải, buộc đá, dìm xuống cái ao bèo trước nhà. Xong việc, chúng lấy toàn bộ tiền, vàng, thẻ ATM, điện thoại và xe máy của Thắm rồi vội vã trốn vào Sài Gòn. Do khu đất này đang giải tỏa, cả khu chỉ còn lại ngôi nhà này nên ít người lui tới. Lúc Hiển phát hiện ra xác Thắm, anh đã kêu lên rồi ngất đi, mấy người thợ máy xúc  vừa chuyển tới chập tối, đang chuẩn bị sớm mai san lấp cái ao bèo đã nghe thấy. Ngay trong ngày hôm sau, công an đã bắt gọn tên Thanh và bồ của hắn. Đứng trước thi thể của Thắm, hai kẻ sát nhân đã cúi đầu nhận tội.
Chiều nay Hiển về sớm, tạt vào khu đất giải tỏa. Tất cả chỉ còn là một bãi đất trống với rào thép xung quanh. Lòng anh chợt thấy se lạnh. Anh vừa hoàn thành một bộ ba bức tranh khắc họa lại lần gặp gỡ kỳ lạ với Thắm và cũng là lần gặp cuối cùng. Tiếc là lúc còn có thể gặp nhau, anh chưa bao giờ vẽ tặng cô lần nào. Vậy mà, chiều qua khi sang thanh toán tiền thuê xưởng, Hiển ngỡ ngàng, một người con gái giấu tên đã trả hết giúp anh hơn 2 năm tiền thuê xưởng tiếp theo, đến tận hết hợp đồng 3 năm. Anh biết, đó là Thắm. Hiển ngước nhìn lên bầu trời: Thắm ơi! Hãy yên nghỉ em nhé! Anh sẽ nhớ em, tình yêu của anh!
HẾT